• Câu lạc bộ
    Nơi trao đổi, thảo luận và chia sẻ thông tin về các cựu học sinh của trường.
  • Câu lạc bộ
    Nơi các ý tưởng sáng tạo của em học sinh giao lưu và học hỏi với nhau.
  • Y tế học đường
    Cách giữ gìn vệ sinh học đường và phòng tránh một số bệnh thường gặp.

TẢN MẠN CÙNG NGÀY HỘI "SÁCH - CHO TÂM HỒN RỘNG MỞ"

Viết cho bầu trời của ngày mười bốn, tháng mười một.

Ngước mắt lên nhìn trời xanh, chạm nhẹ tay vào làn gió, hít hà thoải mái hương vị thanh khiết của đất trời, cho giọt nắng vương lên nước tóc đen tuyền của nàng học trò mà lưu luyến, cho cõi lòng của vị thi sĩ nào đó nhẹ bẫng đi vì cảnh sắc mùa gió trở. Một buổi sáng ngày đẹp trời như thế đã vàng ươm trên mái trường Trung học cơ sở Nguyễn Khuyến, trên nét mặt thơ ngây của người học trò...

Dưới màu nhạt của nắng, sân trường Nguyễn Khuyến có đôi chút khác lạ. Là do lòng tôi thay đổi, hay thật sự có gì đặc biệt tại đây, ngay lúc này? Đảo mắt nhìn quanh, chợt nhận ra, hôm nay là ngày đầu tiên của hội sách Nguyễn Khuyến.

Dừng chân lại trên chiếc cầu ngắn được làm bằng gỗ - một nét đẹp rất riêng của trường, trái tim tôi như hẫng lại một nhịp. Từng nét chữ “Sách - Cho tâm hồn rộng mở” ngay ngắn hiện lên trên nền trắng của tấm áp phích. Cảm giác này thân quen lắm, như lần đầu tôi đặt chân vào đây, dòng chữ “Trường THCS Nguyễn Khuyến” cũng đập vào mắt tôi hệt như thế, đến giờ, vẫn còn mãi đó cảm giác xao động, bồi hồi chẳng thể nào nguôi ngoai... Tôi đi vài bước nữa, như lạc vào một chốn thần tiên lạ kì. Trước mắt tôi chính là một chân trời của sách, hư hư ảo ảo, là một thế giới mà có thể làm trái tim những người học trò nhỏ gục ngã trước những điều kì diệu. Theo lối đi trên nền đá màu trắng, bước chân tôi ngày càng nhanh hơn, rồi như vỡ òa khi đã vào hẳn khu trung tâm của hội sách. Tôi ngây ngất nhìn quanh, lâng lâng với mùi hương đặc trưng của sách cũ. Dưới những chiếc ô lớn với màu sắc sặc sỡ, sách được xếp ngay ngắn gọn gàng, đẹp đẽ, khơi gợi niềm yêu thích của học trò. Ngay bên trái tôi là nơi mà bất kì ai cũng có thể đắm chìm trong những cuộc phiêu lưu huyền bí của Harry Potter, hay lùi lại phía sau một chút, có thể thấy ngay những tờ báo Hoa học trò, Mực tím mà học sinh vẫn ngày ngày đón đọc. Nhưng cái mà tôi thích thú hơn cả, chính là những nụ cười trẻ thơ. Được ngắm các em mân mê trên tay quyển sách, đầu nghiêng nghiêng nghiền ngẫm, khuôn miệng nhỏ nhoẻn cười rất duyên. Lật qua một trang rồi lại thêm trang nữa, từng trang sách dần được khám phá bởi niềm hăng say của các em. Xa xa, có bóng tà áo dài của cô chơi đùa trong làn gió nhẹ, rung rung khe khẽ, có chút xuyến xao. Người đến ngày một đông, dừng chân ở hàng sách, buông hết lo âu mà cầm, mà cảm nhận, mà chiêm nghiệm sách bằng cả trái tim...

Tiếng trống hết giờ vang lên, tan dần theo màu nắng, theo nhịp chân hối hả của học trò…

Viết cho bầu trời của ngày mười lăm tháng mười một, và những ngày sau, những ngày hạ nắng.

Hôm nay mặt trời vẫn lên, ánh nắng vẫn không nhạt nhòa, mây vẫn tồn tại trên bầu trời xanh kia, nụ cười vẫn luôn hiện hữu trên môi mỗi người học sinh Nguyễn Khuyến, hội sách vẫn tiếp tục.
Tôi ngồi ngắm nhìn mọi người cười cười nói nói, quên luôn cả kim đồng hồ vẫn di chuyển đều đều. Mới chỉ mới hôm qua đây thôi, tôi còn nằm nhoài người mệt mỏi khi tiếng trống giờ ra chơi vang lên, mà hôm nay đã háo hức mong chờ từng giây phút rồi. Tiếng nói cười mỗi lúc một giòn giã. Nắng mỗi lúc một đổ xuống vàng hơn, gắt hơn. Nắng mơn man trên khuôn mặt của những thiên thần, chốc chốc lại đậu trên ánh mắt, làm đám học trò cứ nhắm tịt mắt lại, trông đáng yêu đến lạ! Có cậu bé trai đặt chồng sách cũ trước mắt tôi, lấy tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi lại ôm chồng sách ấy chạy tới Vòng quay kì diệu, ngắm nhìn háo hức, chỉ chờ cho đến lượt mình. Người ta tới chụp ảnh hội sách, vài cô bé thắt tít đứng làm duyên làm dáng, tôi nhìn chỉ bật cười, các em ấy thật ra trông đã rất xinh rồi!

Giờ ra chơi kết thúc, tiếng cười dần tan, sân trường im lìm, chìm vào giấc ngủ trong tiếng giảng bài du dương.. Rồi những ngày sau, tiếng trống trường cứ vang lên rồi lại tan dần vào hư không, truyền đi xa lắm những ước mơ, những khao khát, những đam mê với sách, ngày càng cháy bỏng, càng to lớn.

Viết cho bầu trời ngày mười bảy, tháng mười một.

Mưa lấm tấm trên tóc, làn gió nhẹ thoảng qua, khiến tóc nàng học trò bay bay. Hôm nay, trời ẩm ương, nhưng ở trường Nguyễn Khuyến mà nói, sẽ là ngày cực nhộn nhịp. Ngày hội “Trao đổi sách” của câu lạc bộ “Sống để yêu thương” đã cho tôi và học sinh Nguyễn Khuyến những giây phút ý nghĩa nhất, đẹp đẽ nhất, mà sau này khi ngồi dưới hiên nhà nhớ lại, chỉ có cảm xúc trong trái tim thức tỉnh, không một mỹ từ nào có thể làm sống dậy ngày hôm nay một lần nữa. Chúng tôi đã chuẩn bị từ sớm, cùng ngồi trò chuyện, cùng cười đùa vui vẻ, cùng nhau làm việc với sức sống, với nhiệt huyết. Con chỉ có

thể nói lời cảm ơn đến những anh chị trong câu lạc bộ “Sống để yêu thương”, đến cô Bội Liên, cô Thủy và những người thầy cô đáng kính nhất đã cùng chúng con làm nên một ngày đầy ý nghĩa.

“Hội sách đi qua đóng trang sách
Khép lại một cuốn lại mở ra
Bao nhiêu kiến thức thật bổ ích
Chỉ muốn mai sau có thêm nhiều”
(Đặng Nguyên Khôi_ cựu học sinh trường THCS Nguyễn Khuyến)

Một chiều mưa, ngồi hoài mong lại những kỉ niệm đẹp nhất trong hội sách vừa qua, rồi cẩn thận cất ngăn nắp những kí ức ấy vào trái tim, để lại vào một chiều khác, mở cửa trái tim, đoái hoài về ngày hội sách Nguyễn Khuyến.

. Lê Thuỳ Linh | 8/7 .

 

 

 

Top of Form

Bottom of Form

 

      Người thầy đầu tiên là dòng hồi ức đầy cảm động của bà viện sĩ An-tư-nai Xulaimanovna.Từng dòng chữ trong bức thư của bà khắc họa rõ nét bóng hình người thầy đầu tiên trong đời_ thầy Đuysen đáng quý! Trong bức thư của bà, bà từng là một cô bé An-tư-nai mồ côi cha mẹ, sống nhờ nhà chú thím, hỡi ôi cái cuộc sống đầy tội nghiệp của một cô bé mới lớn, bị sự phong kiến lạc hậu ép đến nghẹn lòng, vào những năm 1924, đúng là cái năm ấy sự lạc hậu cổ hủ vẫn còn đó, khái niệm về  học dường như xa lạ, lạ đến mức người ta thản nhiên nói : “Từ thượng cổ đến nay người ta chỉ sống bằng nghề nông, cái cuốc nuôi ta sống. Và con cái chúng ta cũng sẽ sống như thế thôi, học hành làm quỷ gì. Làm chỉ huy thì mới cần chữ nghĩa, chúng ta chỉ là dân thường thôi. Đừng tán chuyện vớ vẩn nữa!” Thầy Đuysen đã rất ngạc nhiên trước suy nghĩ của những con người ở đây, tội nghiệp thay người thầy giáo trẻ, tôi đã nghĩ thầy gục ngã nhưng không, nếu thầy bỏ cuộc sẽ chẳng còn gì để nói ở đây nữa, đúng như bạn nghĩ thầy kiên cường lắm, thầy chống chọi lại mọi khó khăn thách thức từ những phụ huynh, thầy tới từng nhà xin cho các em được đi học, với thầy mỗi em đều có quyền được học và chỉ có học mới giúp cho cuộc sống nơi đây phát triển, rộng hơn là cả chế độ Xô Viết cũ. Và ngôi làng nhỏ ở miền quê hẻo lánh này đang nhận được một sức mạnh to lớn từ giáo dục nhờ thầy Đuysen, thầy chịu bao nhiêu khó nhọc để tự mình xây trường, ngôi trường nhỏ tưởng chừng đơn sơ thế nhưng lại tốn biết bao công sức của người thầy giáo trẻ, lặn lội qua biết bao nhiêu con suối lạnh buốt thầy cõng các em đến trường ở tít trên ngọn đồi xa xăm kia. Thế rồi thầy giáo Đuy-sen bắt đầu dẫn dắt những học trò của mình bước vào thế giới đầy say mê và hào hứng với những con chữ, những kiến thức mà bao đời qua họ chưa hề biết đến. An-tư-nai và các bạn đã biết được rằng biển cả còn rộng hơn cả những bình nguyên, trên biển sẽ có những con tàu to như cả một quả núi. Bằng trái tim của mình, thầy Đuy-sen đã truyền lại cho An-tư-nai và các bạn tất cả kiến thức mà thầy có được, thầy dạy cả những thứ mà bản thân tự cho là cần thiết theo trực giác. Không sách giáo khoa, không sách vỡ lòng, không một khái niệm cỏn con về chương trình học và về phương pháp giảng dạy, cứ như thế, thầy Đuy-sen mở từng cánh cửa tri thức cho mỗi học sinh của mình. Một người thầy như thế làm sao tôi nỡ quên, tôi còn nhớ rõ lắm, lúc đọc thấy thầy mỉm cười bảo: “Vì thật ra thầy cũng chẳng biết được bao nhiêu chữ nghĩa.”, không có bao chữ nghĩa vậy sức mạnh vĩ đại nào đã khiến cho chàng trai này dám đảm đương việc dạy học cho lũ trẻ? Bạn biết không, đó chính là chi tiết mà tôi yêu nhất ở thầy, một người dũng cảm, thầy không màng những lời chế giễu và sự nghi ngờ của dân làng, sự nhiệt huyết và khao khát muốn khai sáng bằng giáo dục của thầy làm cho An-tư – nai nhớ mãi không quên, cô bé chăm học và tôi nhận ra được những ước mơ của em, em không muốn phụ lòng thầy Đuysen, em học ở mọi nơi, phải chăng đây chính là ý nghĩa lớn lao của giáo dục. Phải vậy đấy, thầy Đuysen chính là ngọn lửa của giáo dục, khai sang và đốt lên trong các em niềm hy vọng về một tương lai tươi sang, tươi lai được sống và làm việc ở Mát –xcơ-va, đó mới chính là giáo dục. Mọi chuyện tưởng những sẽ tốt đẹp kết thúc nhưng cô bé chăm học An-tư-nai lại bị bà thím bắt ép đi cưới chồng, sáng hôm ấy, khi AN-tư –nai thấp thỏm ngồi học thì bọn người ập tới bắt em, thầy Đuysen đã cố bảo vệ cô bé nhỏ đáng thương ấy, người con trai anh hùng anh đã bị chúng đánh vô cùng tàn nhẫn, gãy tay nhưng rồi thầy không chiến thắng được bọn độc ác ấy. Ba ngày đó với AN-tư-nai thật kinh hoàng. Những cơn gió lạnh buốt rét mướt cũng không thể khiến em ngừng học vậy mà, thật đáng buồn. Và cuối cùng Đuy-sen đã dùng ba ngày đầy máu và nước mắt ấy để đi ra huyện tìm kiếm sự giúp đỡ của công an và chạy đến thung lũng trong núi sâu giải cứu cô học trò nhỏ của mình. Cuối cùng thì cô học trò nhỏ ấy cũng được thầy gửi lên tỉnh học, và nơi đó là bậc thang để ước mơ của An-tư –nai bay cao! Cô học trò nhỏ năm xưa nay đã trở thành viện sĩ viện hàn lâm, bao công sức của thầy Đuysen nào có vô ích.

        Ngôi làng những năm mà chả có một tí xíu nào về giáo dục ấy nay đã khác rồi nhưng thầy Đuysen tội nghiệp của tôi, người thầy đã đặt nền móng đầu tiên cho nền giáo dục nay chỉ là một cựu chiến binh Hồng quân Liên Xô mang trên mình những vết thương chiến tranh và nằm trong bệnh viện ở mảnh đất Ucraina xa xôi. Khi Đuy-sen quyết định trở về làng để được chết ở quê cha đất tổ, năm năm sau đó, ông lão Đuy-sen mới có cơ hội để gặp lại An-tư-nai nhưng ông đã từ chối cơ hội đó. Có lẽ nào vì ông không muốn bà An-tư-nai lâm vào cảnh khó xử khi người ta tán tụng bà như một người có học thức nhất làng mà lại cười cợt anh thanh niên Đuy-sen ngày nào chỉ biết có vài con chữ cũng đòi làm thầy giáo.

        Thầy Đuy-sen của tôi đã bằng nhân cách cao đẹp của một người thầy, lặng lẽ bước qua tất cả những lời chê bai, những lời chế giễu, những câu đùa cợt bất kính từ chính những con người đã từng là học trò của thầy trước kia. Tấm lòng của thầy, có lẽ chỉ có ngọn đồi trơ trọi có tên “Trường Đuy-sen” với hai cây phong vẫn hiên ngang sừng sững đứng đó làm chứng nhân. Tấm lòng của thầy, có lẽ chỉ có An-tư-nai mới có thể hiểu được. Thầy không nói nhiều, chỉ dùng hành động của mình để xây những bậc thang đầu tiên cho học trò mình bước lên đó và hướng về phía mặt trời. Khi họ đã đến đỉnh cao của danh vọng, có thể họ sẽ quên mất thầy hoặc không muốn quay trở lại và không dám đối mặt với thầy, thầy vẫn lặng lẽ đi qua hết thảy mọi việc. Chỉ cần biết rằng, học trò của thầy đã thành công. Một người thầy vĩ đại đến thế đấy là cùng. Thầy Đuysen của tôi, xin cho tôi được gọi thầy như thế bởi chính thầy là người thầy đầu tiên của tôi trong trang sách, chính thầy đã cho tôi thấy được những giá trị sâu sắc và to lớn của nghề giáo, nó thiêng liêng vô cùng! “Giáo dục một người đàn ông thì được một con người, giáo dục một người đàn bà thì được một gia đình còn giáo dục một người thầy giáo thì được một thế hệ” các bạn ạ.

         Trong tất cả chúng ta, ai cũng có người thầy cô, chúng ta rồi đã đang và sẽ có một người thầy người cô như thầy Đuysen và bạn cũng có thể là một An-tư-nai thành công thế, và tôi chỉ hy vọng mãi sau này người thầy cô đã dạy bạn sẽ nhận được những yêu thương thật lòng từ các bạn. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam xin được gửi lời cảm ơn, lời tri ân chân thành và sâu sắc nhất đến các quý thầy cô, đến những con người miệt mài vì một giáo dục thật sự! 

Trang 1 / 5

Website liên kết

  • Icon 01
  • Icon 02
  • Icon 03
  • Icon 04
  • Icon 05
  • Icon 06
  • Icon 03
  • Icon 02