• Câu lạc bộ
    Nơi trao đổi, thảo luận và chia sẻ thông tin về các cựu học sinh của trường.
  • Câu lạc bộ
    Nơi các ý tưởng sáng tạo của em học sinh giao lưu và học hỏi với nhau.
  • Y tế học đường
    Cách giữ gìn vệ sinh học đường và phòng tránh một số bệnh thường gặp.

“Phải làm gì bây giờ ? Tặng gì cho thầy đây? Tặng thầy một bó hoa? Hoa thì bình thường quá !”. Nó cứ đắn đo, suy nghĩ, vò đầu, bứt tóc, nghĩ mãi mà chẳng nghĩ ra một món quà nào thật sự có ý nghĩa đối với thầy. Nghĩ về thầy, nó bất chợt nhớ về những kỉ niệm hồi năm lớp Sáu… Lúc ấy, nó mới bước chập chững vào trường cấp Hai, mọi thứ ở đây gần như hoàn toàn xa lạ đối với nó. Thầy cô, bạn bè, lớp học, cả bảng đen, phấn trắng, cái gì cũng mới mẻ. Nó bỡ ngỡ, sợ sệt, nhưng một thời gian sau, nó lại quen. Đến giữa học kì I, mọi thứ gần như quen thuộc hơn, nó không còn cảm giác lạ lẫm với ngôi trường mới của nó nữa. Nó đỡ sợ sệt hơn, đỡ bỡ ngỡ hơn, nhưng có một thứ nó vẫn sợ - giờ học Toán. Cứ mỗi lần đến tiết Toán, dù là Đại số hay Hình học, tay chân nó cứ run run và tim nó thì đập thình thịch. Nó sợ nhất là bị thầy gọi lên bảng trả bài cũ, hay làm bài tập, đơn giản là vì nó không giỏi Toán, mà thầy thì lại hay ra những bài tập nâng cao. Hôm ấy có giờ Toán và quả thật là thầy Minh – thầy dạy Toán lớp nó – đã gọi nó lên bảng giải bài tập. Nhưng nó không biết làm! Nó không thể nào nghĩ ra cách giải bài toán ấy – một bài toán “khó” trông có vẻ rắc rối quá. Dẫu biết là không làm được bài nhưng nó cũng không dám nói với thầy, vì nó sợ thầy – không có lí do, chỉ đơn giản là cảm giác của nó về thầy. Rồi nó bước chân lên bảng, từng bước, từng bước sợ sệt. Lên bảng, sau khi chép được đề xong, nó đứng như chôn chân xuống đất, mắt thì cứ chăm chăm nhìn vào bài toán, người toát hết cả mồ hôi. Không hiểu sao ngay lúc ấy, mặt nó tái xanh, mắt thì hoa cả lên, không còn nhìn thấy rõ một cái gì cả. Thấy thế, thầy cho nó về chỗ. Rồi nó cúi mặt xuống bàn, khóc thầm. Nó buồn lắm, vì chẳng làm bài được. Bất chợt có ai đó vỗ nhẹ vào vai nó.Thì ra là thầy! Thầy đã đứng bên cạnh nó, nhưng nó chẳng hề hay biết. Thầy ôn tồn bảo:

“Ai nâng cánh ước mơ cho em là thầy cô không quản ngày đêm”, lời bài hát ấy cứ vang mãi đâu đây, chừng ấy thôi cũng đủ nói lên bao điều.
 
 Nhân kỷ niệm 26 năm ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11/2008 học sinh trường Nguyễn Khuyến TP.Đà Nẵng đã tích cực tham gia các hoạt động sôi nổi trong đó có hoạt động về cuộc thi vẽ tranh .Với những suy nghĩ và việc làm của mình học sinh của trường đã thể hiện được tâm tư tình cảm qua từng tác phẩm .  Nguyễn Quỳnh Tiên lớp 7/4 đã thổi một luồn gió mới vào tranh của mình bằng những tình cảm chân thành nhất, đầy xúc động với tác phẩm “vượt lũ đến trường”. Thời gian qua đi, biết bao thăng trầm của cuộc sống ngày thường, bao nỗi âu lo quanh quẩn bên những người thầy, người cô, song họ cũng miệt mài với từng trang giáo án nhỏ để ngày mai giúp em vào đời, tác phẩm “cô giáo của em” của Huyền Tôn Nữ Ngọc Trâm lớp 9/5 đã ghi nhận điều ấy, khi tóc cô đã chuyển màu. “Niềm vui đến trường” của Hoàng Ngân lớp 8/1 không nằm ngoài những suy nghĩ ấy song với cách thể hiện màu sắc qua nét vẽ cũng gửi gắm một tình cảm trong sáng của mình đến với quý thầy, quý cô. Bích Ngọc lớp 9/2 bằng nguồn cảm xúc của mình thể hiện qua bức tranh bằng nội dung “ Cô giáo tôi nằm viện”. Dù nằm trên giường bệnh song cô cũng không khỏi suy nghĩ về học sinh của mình với nhiều điều cần phải suy ngẫm đôi mắt cô mở to tròn long lanh nhìn về xa xăm với một ngày mai tươi sáng hơn, bên chú gấu nhỏ là học sinh thân yêu của mình đã giúp cô tự tin hơn vượt qua cơn bạo bệnh. Cô giáo như mẹ hiền nhiều học sinh muốn giành nhiều điểm mười hơn nữa để làm lòng cô và mẹ vui lòng với tác phẩm “ Cô và em” của Phương Uyên lớp 8/2.

Trường Trung học Cơ sở  Nguyễn Khuyến Thành phố Đà Nẵng chính xác đã có tự bao giờ (?). Điều đó tôi cũng chưa có dịp xác minh. Vả lại, đó cũng không phải là điều tôi muốn chứng thực; cũng bởi tôi không phải là người được giao nhiệm vụ ghi lại lịch sử trường, dẫu đó là việc làm cần thiết và nghiêm túc để đánh dấu một ngôi trường, một chặng đường đã và đang đi qua, đi lên cho tới hôm nay, không ngắn! Chỉ biết rằng ngót mười mấy năm từ khi tôi được về giảng dạy và công tác tại nơi này, cho dến bây giờ, Trường Trung học Cơ sở  Nguyễn Khuyến đã có thể là một trong những “thương hiệu” đáng kể ở thành phố mến yêu và sầm uất này. Đó là theo cảm nhận của tôi (và có thể nhiều người). Song, dù thế nào, ý nghĩ ấy cũng là một chút tự hào nho nhỏ mà tôi thường “kháo” với bạn bè, đồng nghiệp trong những lúc vui vầy, ấm áp.

Tôi là một chú mèo. Một chú mèo bất hạnh. Tại sao sự khốn khổ lại cứ đeo bám tôi. Ngay từ lúc chào đời, tôi đã phải mở mắt dưới một cây đại thụ trong một chiếc hộp nhỏ bé. Xung quanh tôi là những người anh em của tôi. Song tôi vẫn không tìm thấy mẹ đâu. Không có hơi ấm mà chỉ có giá rét trong khung cảnh trời mưa bao trùm lấy tôi. Tôi thèm sữa, thèm được hơi ấm của mẹ lan tỏa trong người. Có lẻ người chủ của mẹ đã chia ly hai mẹ con chúng tôi, phải chăng vì lý do nào đó. Trời về đêm, gió rít từng hồi, trời lạnh, cái lạnh thấu xương, tôi và anh em tôi phải nhờ những chiếc lá vô tình rời vào để sưởi ấm. Tôi nhìn bầu trời. Trời như được những vì sao lấp lánh đang  chiếu muốn ánh vàng, tỏa sáng cho trần gian. Kiêu hãnh giữa bầu trời, ông Mặt Trăng huy hoàng hiện ra. Ôi! Trăng đẹp quá! Trăng tròn và tỏa sáng thật rực rỡ. Kìa chú cuội đang thẫn thờ nhìn cây đa. Trời về đêm thật yên tĩnh. Không khí trở nên thật trầm lặng. Chúng tôi chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.

Truyền thuyết kể rằng đứa bé trên thế gian cam đảm bước vào rừng sâu, đi mãi đi mãi qua bao thác ghềnh với một trái tim dũng cảm sẽ tìm được loại cỏ bốn lá (tứ diệp thảo) - loại cỏ sẽ mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi - nụ cười hạnh phúc của trẻ thơ. Khi tìm được ngọn cỏ bốn lá, đứa trẻ sẽ đứng trong gió, đặt ngọn cỏ vào trái tim nồng ấm và hát khúc ca đồng dao. Mỗi lá trên ngọn cỏ tượng trưng cho một thứ quý giá nhất của cuộc sống..
Lá thứ nhất đứa bé thì thầm: đó là niềm hi vọng
Lá thứ hai đứa bé mỉm cười: là niềm tin
Lá thứ ba : là tình yêu
Và lá cuối cùng: là sự may mắn.
Mình biết đến một nơi, mà ở đó thái dương lộng lẫy ánh vàng
Những cánh hoa anh đào rực đỏ trong tuyết trắng
Và ẩn sâu trong đó chính là điều kì diệu nhất
Nơi cả Bốn chiếc lá của Tứ diệp thảo cùng mọc lên

Trang 1 / 3

Website liên kết

  • Icon 01
  • Icon 02
  • Icon 03
  • Icon 04
  • Icon 05
  • Icon 06
  • Icon 03
  • Icon 02