• Câu lạc bộ
    Nơi trao đổi, thảo luận và chia sẻ thông tin về các cựu học sinh của trường.
  • Câu lạc bộ
    Nơi các ý tưởng sáng tạo của em học sinh giao lưu và học hỏi với nhau.
  • Y tế học đường
    Cách giữ gìn vệ sinh học đường và phòng tránh một số bệnh thường gặp.

Người thầy không lên bục giảng…

Tháng 3/2011…

Thấm thoắt đã ba năm trôi qua, ba năm - khoảng thời gian không dài cũng chẳng ngắn đó đã gắn bó với tôi từ lúc bước chân vào mái trường Nguyễn Khuyến, ngôi trường thân thương đã cho tôi biết bao kỉ niệm vui buồn. Chính tại nơi đây, tôi đã quen biết với rất nhiều bạn bè, được dạy dỗ bởi những thầy giáo, cô giáo giỏi giang và ân cần. Nhưng, không thể nào không nhắc đến một người, một người đã để lại ấn tượng sâu sắc đối với tôi: ông Phát - bác bảo vệ trường.

Là một người giữ chức bảo vệ, nhưng ông không đơn thuần là một người bảo vệ trường bình thường, với cái nhiệm vụ đơn giản là đánh trống, trực đêm hay canh cổng, ở ông là cả một tấm gương lao động không ngừng nghỉ. Từng cành cây ngọn cỏ đều được đích thân ông chăm sóc, cắt tỉa, tưới tiêu. Những chiếc ghế, cái bàn bị hỏng hay gãy đều do một tay ông sửa chữa.  Rồi cứ đến cuối những tiết học, ông cầm xâu chìa khóa đi kiểm tra, khóa cửa từng phòng, hễ thấy đồ học sinh để quên là ông nhặt lại, đem lên văn phòng để chờ trả lại người mất. Hơn những thế, ông còn là một người giữ gìn kĩ cương, trật tự, nội quy trong trường: chắc ai cũng để ý, cứ trước những buổi học ông lại ngồi trước cổng kiểm tra và nhắc nhở các bạn đeo khăn quàng, xem lại và chỉnh đốn trang phục. Thật tình mà nói, lúc đầu mới vào trường, tôi cũng sợ ông lắm mặc dù biết là ông rất hiền nhưng không hiểu sao vẫn sợ, cứ mỗi lần gặp, tôi lại lo lắng kiểm tra lại mình xem có đúng tác phong hay vi phạm gì không.Với gánh nặng tuổi tác như thế, có lẽ nhiều người bằng tuổi sẽ lui về quê nghỉ ngơi hưởng thụ bằng đồng lương hưu, nhưng đối với ông, công việc này giống như một niềm vui và làm việc tức là tận hưởng niềm vui đó.

Mặc dù ông chẳng đảm nhiệm giảng dạy một bộ môn văn hóa nào nhưng với tôi, ông vẫn luôn là một người thầy, một người ông kính mến. Ông không chỉ cho tôi cách giải một bài toán khó, cũng chẳng dạy cho tôi làm thế nào để viết một bài văn hay mà trên hết, ông dạy cho tôi cách sống tốt để làm sao cho mọi người tin tưởng được mình. Ông như một người bạn tâm giao lớn tuổi của tôi, trò chuyện, nhắc nhở, bảo ban tôi.

Ít ai biết được rằng ngoài là cán bộ hưu trí, một công dân mẫu mực của địa phương, một bác bảo vệ tận tụy của trường Nguyễn Khuyến, ông còn tham gia phong trào Hướng đạo, và cũng ít ai biết được rằng người bảo vệ lớn tuổi đó hàng tuần vẫn chăm chỉ đi sinh hoạt, tham gia các hội trại hay đi xa để thực hiện những hoạt động từ thiện, cứu trợ - vốn là những hoạt động truyền thống của Hướng đạo.  Và tôi, cũng đã được ông giới thiệu, dìu dắt tôi đi theo phong trào này. Với ‘’vốn liếng kiến thức’’ phong phú của một người đã có thâm niên lâu năm trong việc đi sinh hoạt, ông đã hướng dẫn, trang bị cho tôi những kĩ năng sống, kĩ năng sinh hoạt, đương đầu với khó khăn cực kì quý giá và bổ ích. Hướng đạo không phải là một tôn giáo, chữ đạo ở đây có nghĩa là đường, Hướng đạo là dẫn đường, là xây dựng cho con người ta một ý thức tốt, dạy cho họ những kĩ năng cần phải có để có thể trở thành một công dân tốt cho xã hội’’- lời dạy đó của ông, đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ. 

….

      Ông à, cháu viết lên những dòng này cốt để gửi đến ông một lời tri ân, một lời cảm ơn sâu sắc. Cháu quý ông, bởi ông luôn là chính mình, bởi tất cả những tình cảm mà ông đã giành cho học sinh chúng cháu, cho mái trường này và cho chính công việc mà ông đang đảm nhiệm.” Và tôi mong rằng, những người đã, đang, sẽ đọc bài này cũng đã, đang và sẽ đồng cảm với tôi, yêu quý hoặc yêu quý hơn, thay đổi cách nhìn hoặc có một cái nhìn nhiều tình cảm hơn về người bảo vệ lớn tuổi- bác Phát…

Tháng 11/2011…

Trường Nguyễn Khuyến bây giờ đã chuyển về địa điểm mới, khang trang hơn, hiện đại hơn, nhưng… có biết bao nhiêu điều đổi khác mà chúng ta không hề mong muốn, cuộc đời… luôn có một sự tương đối như thế, nếu Anhxtanh có thể tiếp tục tư duy, tôi nghĩ rằng, ông ấy có thể giảng cho chúng ta hiểu tường tận hơn về cái gọi là tương đối ở đây, quay lại vấn đề chính, trong cái ‘’Khác’’ viết hoa mang nghĩa bao hàm  đó, có nhiều cái khác lẻ tẻ thuộc tập hợp con, và ở đây, cái khác lớn nhất mà tôi đê cập đến đó là: bác Phát đã ít xuất hiện ở trường hơn, thật thế đấy. Tôi nghĩ rằng, nhiều bạn học sinh đọc bài này xong, sẽ ngớ lên rằng: ‘’Thật, vậy sao, sao mình ko biết nhỉ” - sự thật mất lòng là thế. Nhưng..tại sao? Ừm, nếu bạn nào rảnh và có thời gian đạp xe lên thăm lại trường cũ sẽ hiểu thôi, bác vẫn còn ngồi ở đó, nơi bác đã ngồi gần 10 năm. Sở dĩ khi trường chuyển đi đến địa điểm mới thì trường cũ sẽ thuộc về Sở Giáo Dục và ông Phát vẫn ngồi đó, lãnh trách nhiệm trông coi cho đến khi Sở chuyển hẳn về. Buồn, thật sự buồn, vắng ông, trường mới dù vui biết mấy cháu cũng không thấy vui chút nào ông ạ! Nhớ ông, nhớ ngôi trương cũ nhỏ xinh biết bao nhiêu!

Kết…

…Bốn năm ròng, bây giờ là ngày 11 tháng 11 năm 2011, tức là đã gần 1 năm trời kể từ khi tôi,- tác giả của bài viết này bắt đầu viết nó, bài văn vẫn là những dòng tâm sự chân thành của một đứa trò nhỏ với người bảo vệ trường; là một lời tri ân sâu sắc đến “Người Thầy không lên bục giảng” và một chút tình cảm của tôi đến ngôi trường cũ 48 Nguyễn Du nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam.

Trần Nguyễn Phú Phú 9/1 NK 2008-2012

Website liên kết

  • Icon 01
  • Icon 02
  • Icon 03
  • Icon 04
  • Icon 05
  • Icon 06
  • Icon 03
  • Icon 02